Більше пісень від SIXTYUPTOWN
Опис
anhtunglenpho: альбом
Вокаліст: SIXTYUPTOWN
Продюсер, вокаліст: luskii
Аранжувальник звукозапису, композитор Автор тексту: Bùi Danh Tùng
Текст і переклад
Оригінал
. . . Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
-Life's been moving fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh.
Hai năm anh chọn đi theo con đường ngày chưa một lần nhà phanh.
Anh vẫn đang bận trốn chạy những nỗi sợ ở trong sâu thẳm.
Anh nhớ mùa hoa đồng nội, nụ cười của mẹ và màu lá xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, mẹ à!
Con biết là con còn hư và con không hay nghe lời mẹ.
Thời gian là thứ đáng sợ, không biết mẹ có thấy trong vành khi thấy những sợi tóc bạc thay thế cho màu tóc xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, chị à!
Tùng biết là chị cũng rất buồn khi gia đình mình như vậy.
Chị còn nhớ những ngày bé, though we used to fight, chị vẫn quan tâm chăm sóc Tùng như là người mẹ thứ hai.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, bố ơi! Đã được một năm từ lần cuối bố con nói chuyện.
Con biết bố biết bố sai vì những gì mà bố đã làm, nhưng con sẽ không đòi hỏi sự thật -vì bố dạy con không được tham lam ạ. -Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you -here with me. Life's been moving fast. -Và mọi thứ thay đổi quá nhanh em à.
Ta đã không nói chuyện cũng được hai năm, nhưng giờ xung quanh em là những tiếng cười, những người bạn thật sự thương em và một người nắm tay em đến cuối và có thể khi em già. Và người đấy không phải là anh.
Anh cũng vui khi em nhận ra người đấy chưa bao giờ là anh. Anh quá trẻ con để yêu, anh lao vào những thứ siêu nhanh.
Ai yêu anh rồi sẽ ghét bởi vì anh ghét những người yêu anh.
Tại sao cuộc sống lại buồn qua lăng kính của người trưởng thành?
Tại sao mà khi ta lớn, ta chỉ muốn được làm trẻ ranh?
Chỉ muốn làm vòng Hà Nội như đứa trẻ sau xe của bố, rồi Bà Thảo thì xiên nướng, ngồi Phố Cổ uống trà chanh.
Đi một vòng Hà Nội với anh, một vòng để nàng nhận ra là Phan Đình Phùng vẫn màu lá xanh.
Và có lẽ ta sẽ ngồi cười vì những ngày tháng hồi ta còn rảnh. Có lẽ ta đã kết thúc vì ta muốn nó bắt đầu quá nhanh.
Bố ơi, có lẽ con và bố thì cũng rất giống, giống trong việc giỏi phá và giống trong việc giỏi làm thất vọng. Giống trong việc ái kỷ và chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.
Biết nhìn xa trông rộng nhưng lại không biết nhìn ngược vào trong.
Con mong là con sẽ lớn và rồi con sẽ trưởng thành.
Và nếu lúc đó chưa quá muộn thì hai ta sẽ ngồi nói chuyện về những ước mơ, về những hối hận và có thể là lời xin lỗi.
Nói câu này trớ trêu nhưng con mong bố con mình còn duyên.
Mẹ à, có lẽ con và mẹ thì cũng rất giống, giống trong cả cách nghĩ, cách sống cho dù có lúc bất đồng.
Giống trong việc đặt kỳ vọng cao để tự làm mình thất vọng.
Con biết mẹ đang rất gồng vì công việc vẫn còn đang chất chồng.
Cuộc sống này đâu nhẹ nhàng với mẹ, sao mẹ nhẹ nhàng với con? Mẹ vẫn dạy con phải thương người nên điều đấy dễ dàng với con.
Xuân, hạ, thu, đông rồi lần nữa lại trong xuân.
Tuổi già của mẹ đang đến và con chỉ mong thành công -con đến sớm hơn.
-Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
Life's been moving -fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh, Tùng ơi!
Tao cảm ơn mày vì đã yêu âm nhạc như này, Tùng ơi.
Tao cảm ơn mày vì đã luôn cố gắng mỗi ngày, Tùng ơi. Cảm ơn mày có móng tay nhọn vì vỏ quýt dày, Tùng ơi.
Vì Tùng ơi, vì Tùng ơi, vì Tùng ơi!
Tao biết mày cố rất nhiều để có được ngày hôm nay, Tùng ơi. Tao biết là mày kiên nhẫn vì nó không xảy ra ngay, Tùng ơi.
Nhưng tao biết là dù phải chết thì mày sẽ luôn hăng say, Tùng ơi.
Và có lẽ là điều tệ nhất không phải là chết, mà đó là trước khi chết ta nhận ra ta chưa bao giờ sống.
Và đó là lúc nhận ra cả đời người sắp đổ thành sông.
Và đó là lúc nhận ra nếu cố hơn nữa thì đã thành công. Và tao không biết là ai muốn thế, nhưng tao thì không.
Tao muốn quyết định số phận của mình, không trôi như bao ni lông.
Tao có một vài anh em và những hoài bão ở Phạm Huy Thông.
Giờ xe tôi bơm đầy xăng, ngồi ghế sau trống, mấy bạn đi -không? -Baby, do you know that I need you here?
Một giờ hai mươi lăm, hai bảy tháng ba, hai không hai lăm.
Yên Phụ,
Trúc Bạch,
Quận Ba Đình, Hà Nội. Anh Tùng F.
Переклад українською
. . . Життя швидко плине.
Крихітко, ти знаєш, що ти мені тут потрібен?
Крихітко, ти знаєш?
Ти мені потрібен тут зі мною.
- Життя швидко плине. - Усе так швидко змінюється.
Протягом двох років він обрав йти тим самим шляхом, який ніколи не зупинявся.
Він все ще зайнятий втечею від своїх найглибших страхів.
Я сумую за сезоном квітів у полях, за маминою усмішкою та кольором зеленого листя.
Все так швидко змінюється, мамо!
Я знаю, що я все ще неслухняний і не часто тебе слухаю.
Час страшна річ, не знаю, чи бачила мама в її очах, коли бачила, як сріблясте волосся змінює синє.
Все так швидко змінюється, сестро!
Танг знає, що їй також дуже сумно, що її сім'я така.
Вона все ще пам’ятає своє дитинство, хоча ми сварилися, вона все одно піклувалася про Тунга, як друга мати.
Все так швидко змінюється, тату! Минув рік, як ваш батько востаннє говорив.
Я знаю, що ти знаєш, що помиляєшся через те, що ти зробив, але я не буду просити правди - тому що ти навчив мене не бути жадібним. - Життя швидко плине.
Крихітко, ти знаєш, що ти мені тут потрібен?
Крихітко, ти знаєш?
Ти мені потрібен - тут зі мною. Життя швидко плине. -І все так швидко змінюється, мила.
Ми не спілкувалися два роки, але тепер ти оточений сміхом, друзями, які щиро люблять тебе, і кимось, хто тримає тебе за руку до кінця і, можливо, коли ти постарієш. І ця людина не ти.
Я також щасливий, коли ти розумієш, що ця людина ніколи не була мною. Він надто дитячий, щоб любити, він кидається в речі надшвидко.
Хто вас любить, той вас ненавидить, бо ви ненавидите тих, хто любить вас.
Чому життя сумне через призму дорослих?
Чому, коли ми виростаємо, ми просто хочемо бути дітьми?
Я просто хочу об'їхати Ханой, як дитина за машиною свого батька, а потім місіс Тао буде смажити шашлик і сидіти в Старому кварталі, пити чай з лимоном.
Здійсніть екскурсію Ханоєм разом з ним, екскурсію для неї, щоб зрозуміти, що Фан Дінь Фунг ще зелений.
І, можливо, ми будемо сидіти і сміятися про дні, коли ми були вільні. Можливо, ми завершили це, тому що хотіли, щоб воно почалося так швидко.
Тату, можливо, ми з тобою дуже схожі, схожі в тому, що вміємо ламати речі, і в тому, що вміємо розчаровувати. Ніби бути самозакоханим і думати лише про себе.
Вмій дивитися далеко, але не вмій озиратися всередину.
Я сподіваюся, що виросту і тоді стану дорослим.
І якщо ще не пізно, тоді ми сядемо і поговоримо про мрії, про жаль і, можливо, про вибачення.
Іронічно це говорити, але я сподіваюся, що ми з батьком все ще кохаємося.
Мамо, можливо, ми з тобою дуже схожі, схожі в способі мислення і життя, хоча іноді ми не згодні.
Подібно до розчарування самого себе.
Я знаю, що мама дуже напружена, тому що робота все ще накопичується.
Це життя не лагідне до тебе, чому ти лагідний до мене? Мама завжди вчила мене любити людей, тому мені це легко.
Весна, літо, осінь, зима і знову весна.
Наближається мамина старість і я сподіваюся тільки на успіх - приходжу швидше.
- Крихітко, ти знаєш, що ти мені тут потрібен?
Крихітко, ти знаєш?
Ти мені потрібен тут зі мною.
Життя тече швидко. - Усе так швидко змінюється, Танг!
Дякую, що любиш таку музику, Тунг.
Я дякую тобі, що завжди стараєшся щодня, Тунг. Дякую тобі за гострі нігті та товсту мандаринову шкірку, Тунг.
Тому що Тунг, тому що Тунг, тому що Тунг!
Я знаю, що ти дуже старався, щоб потрапити туди, де ти зараз, Танг. Я знаю, що ти терплячий, тому що це не відбувається відразу, Тунг.
Але я знаю, що навіть якщо тобі доведеться померти, ти завжди будеш у ентузіазмі, Тунг.
І, мабуть, найгірше не смерть, а усвідомлення перед смертю того, що ми ніколи не жили.
І тоді я зрозумів, що все моє життя ось-ось перетвориться на річку.
І тоді я зрозумів, що якби я більше старався, у мене б все вийшло. І я не знаю, хто цього хоче, а я ні.
Я хочу вирішувати свою долю, а не плисти як поліетиленовий пакет.
У мене є кілька братів і амбіцій у Фам Хуй Тонг.
Зараз моя машина заправлена, заднє сидіння порожнє, ви, хлопці, їдете - ні? - Крихітко, ти знаєш, що ти мені тут потрібен?
Двадцять п'ять один, двадцять сьоме березня два нуль двадцять п'ять.
Єн Фу,
Трук Бах,
Район Ба Дінь, Ханой. Пан Тунг Ф.