Більше пісень від Khoi Vu
Опис
Композитор: Quách Thanh Duy
Автор пісні: Quách Thanh Duy
Текст і переклад
Оригінал
Khi cơn mưa quay về nơi đây, mang theo bao tháng ngày năm ấy, mình đã luôn kề vai, mình đã luôn tươi cười.
Ta băng qua chặng đường buồn vui, và dẫu biết vẫn sẽ có muôn vàn tiếc nuối, thì cũng sẽ đến một ngày. . .
mà ta phải nói ra lời tạm biệt.
Dẫu biết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài, vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại, hãy cứ nhớ rằng phút giây này, mình đã mỉm cười vậy thôi!
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để cho nó ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau, mình đi về thôi.
Đã có lúc ta thật cô đơn, bây giờ thấy nhớ những phút giây gần nhau hơn.
Thật giống như nhà, thật giống như là một giấc mơ.
Dẫu vẫn biết khi mình rời đi, sẽ khó giấu nước mắt lăn dài trên mi, thì ta vẫn phải chấp nhận rằng, rằng ta phải nói tạm biệt mà thôi!
Dẫu biết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài, vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại, hãy cứ nhớ rằng phút giây này, mình đã mỉm cười vậy thôi.
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để cho nó ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau, mình đi về thôi.
Đi về, đi về, nắm tay nhau mình đi về. Đi về, đi về, nắm tay nhau mình đi về.
Đi về, đi về, nắm tay nhau mình đi về. Đi về, đi về thôi!
Đừng quên nhau, dù chỉ một giây thôi, để nỗi nhớ được tràn vào mắt mãi.
Dù chân trời kia rất xa, nhưng ngàn con đường vẫn sẽ chờ đợi ta.
Dẫu biết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài, vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại, hãy cứ nhớ rằng phút giây này, mình đã mỉm cười vậy thôi.
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để khoảnh khắc ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau.
Đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại, để cho nó ngủ vùi trong ký ức.
Sau khi hành trình này kết thúc, mình cứ nắm thật chặt tay nhau. . .
mình đi về thôi!
Переклад українською
Коли дощ повернувся сюди, принісши з собою всі ті дні та роки, я завжди був поруч з тобою, я завжди посміхався.
Ми проходимо шлях смутку та радості, і навіть якщо ми знаємо, що буде незліченна кількість жалю, один день настане. . .
що ми повинні попрощатися.
Хоча я знаю, що смуток змушує мене зітхати, тому що час ніколи не повернеться, просто пам'ятайте, що в цю мить я просто посміхався!
І довге кіно пора зупинити і відпочити в пам'яті.
Після того, як ця подорож закінчиться, ми просто міцно візьмемося за руки і підемо додому.
Був час, коли ми були такі самотні, тепер ми більше сумуємо за тими моментами разом.
Це як дім, це як сон.
Хоча ми знаємо, що коли ми йдемо, буде важко приховати сльози, які котяться на наших очах, ми все одно повинні прийняти те, що ми повинні сказати до побачення!
Навіть якщо я знаю, що смуток змушує мене зітхати, тому що час ніколи не повернеться, просто пам’ятайте, що в цей момент я просто посміхався.
І довге кіно пора зупинити і відпочити в пам'яті.
Після того, як ця подорож закінчиться, ми просто міцно візьмемося за руки і підемо додому.
Ходімо додому, ходімо додому, візьміться за руки та йдемо додому. Ходімо додому, ходімо додому, візьміться за руки та йдемо додому.
Ходімо додому, ходімо додому, візьміться за руки та йдемо додому. Ходімо додому, ходімо додому!
Не забувайте один одного навіть на мить, нехай ностальгія назавжди наповнить ваші очі.
Хоч обрій дуже далекий, тисячі доріг ще чекатимуть на нас.
Навіть якщо я знаю, що смуток змушує мене зітхати, тому що час ніколи не повернеться, просто пам’ятайте, що в цей момент я просто посміхався.
І настав час зупинити довгий фільм, дозволивши моменту дрімати в пам’яті.
Після закінчення цієї подорожі ми міцно тримали один одного за руки.
Настав час зупинити довгий фільм і залишити його в пам'яті.
Після закінчення цієї подорожі ми міцно тримали один одного за руки. . .
Я просто піду додому!