Більше пісень від D Blue
Опис
Композитор: Bùi Thanh Thanh
Композитор: Phùng Quế Trâm
Виробник: Sáng SG
Текст і переклад
Оригінал
Khi anh chẳng thể tin giữa cuộc đời chắp phương ngàn lối.
Những tháng ngày cùng em giờ chỉ còn anh trong làn khói.
Còn phương từng ngồi nhẹ bước đôi chân qua, bao tiếng cười thủa ấy thay bằng những nỗi buồn ngân nga.
Chút bài nhạc xưa lại khiến giọt sương chảy qua mắt. Em từng hỏi anh khoảng cách thế nào là xa nhất?
Ngước lên bầu trời, ngắm nhìn thật lâu, khi cả hai trái tim gần kề nhưng chẳng còn muốn gặp mặt nhau. Yêu đếm đậm sâu rồi đi càng khiến ta nặng đầu.
Tình lòng quặn đau vẫn một mình giữa đêm gặm sầu. Hồ sâu cạn trên tình dưới trời gió mát trăng thanh.
Liệu ai còn nhớ đến mình chờ một ngày bỗng ghé thăm anh?
Tâm hồn thả trôi nhưng sao nỗi sầu này chả vơi. Anh ước mình được dắt em qua nước con suối thì lả lơi.
Cho đến sau này già, tiếng lũ trẻ trong bông đầy quả, có cả thêm bình trà, nắng vàng giữa đồi -hoa, em vẫn còn vào lòng anh. -. . .
Từ một câu nói vết nứt theo sau, bầu trời của em sẽ là chỉ còn mỗi em.
Liệu có phải trăm năm chiếu giăng màn đêm ấy chẳng cũng lại là như thế?
Thức giấc thấy nỗi buồn còn đọng quanh đó, lại khói em uông hoa rồi nằm kề bên gió.
Mình đã thấy ánh sáng đêm ở phía bên kia bầu trời.
Đêm tĩnh lặng, anh dầm mình vào giai điệu cuối.
Nơi phố xưa mà ta từng qua giờ gặp chẳng ai chịu nói. Anh từng chứng bầu trời chỉ vừa mấy tách hôm qua.
Lời chia tay em buông vội vã anh có thể hiểu một cách nôm na.
Những ngủ vùi vĩnh viễn với ngày tháng không em. Phóng vào đêm nghẹn ngào là hình dáng trông quen.
Hoài còn tìm thanh âm trong màn sương lay lắc.
Chợt tỉnh giấc mộng mị là ánh trắc sáng trong đêm. Chuỗi hồng hoa hay màn đêm dưới hiên nhà?
Là góc tường cũ kỹ hay là vũ trụ thiên hà? Vẫn lẻ loi một mình những chân ngả vào áo xanh.
Có lẽ duyên tình cách biệt sinh ra dành người trao anh.
Đến khi nào giọt sầu kia sẽ ngừng cứ trên khóe mắt? Giây phút khờ dại cũng chẳng gửi vào những bài thơ.
Đó sẽ là lúc anh cảm thấy mạnh mẽ nhất, để niềm hạnh phúc không làm cho anh phải mãi mơ.
Từ một câu nói vết nứt theo sau, bầu trời của em sẽ là chỉ còn mỗi em.
Liệu có phải trăm năm chiếu giăng màn đêm ấy chẳng cũng lại là như thế?
Thức giấc thấy nỗi buồn còn đọng quanh đó, lại khói em uông hoa rồi nằm kề bên gió.
Mình đã thấy ánh sáng đêm ở phía bên kia bầu trời.
Anh, em và gió sương mây, tình yêu cứ thế đọng lại rồi cũng nguôi ngoai.
Xin hãy giữ ánh sáng này trong tim đến mãi sau này.
Cương theo ngục dù cháy vơi, sẽ tìm thấy nơi gió lên để mà rong chơi. Và vẻ sáng lên trong đêm là ký ức dịu êm.
Переклад українською
Коли не віриш у життя, наповнене тисячами напрямків.
Ті дні з тобою, тепер я єдиний, хто залишився в диму.
Щодо Фуонга, який звик сидіти й легенько переступати повз, увесь тодішній сміх змінився наспівуючим сумом.
Від якоїсь старої музики краплі роси течуть моїми очима. Якось я запитав вас, яка найдальша відстань?
Подивіться на небо, дивіться довго, коли обидва серця близькі, але більше не хочуть бачити одне одного. Від глибокої любові один до одного, а потім відходу, нам стає важче.
Розбитий серцем, все ще один серед ночі, сумуючи. Глибоке й мілке озеро над любов’ю під прохолодним вітром і ясним місячним світлом.
Хто ще пам'ятає, як я чекав одного дня, щоб раптово відвідати вас?
Душа витає, але ця печаль не йде. Мені б хотілося провести тебе крізь воду струмка.
Навіть коли я старий, звук дітей у квітці, наповненій фруктами, і навіть чайник, золоте сонце серед квіткових пагорбів, ти все ще в моєму серці. -. . .
Після тріщини, яка виникне, твоє небо буде тільки твоє.
Чи могло бути те саме після сотень років поширення темряви?
Прокинувшись і побачивши смуток, який усе ще витає навколо, я випив квітів і ліг біля вітру.
Я побачив нічне світло на іншому боці неба.
Ніч була тиха, він поринув в останню мелодію.
На старих вулицях, якими ми проходили, ніхто не хотів про це говорити. Я бачив, що вчора небо було ясним лише на кілька чашок.
Я розумію те прощання, яке ти сказав так поспішно.
Спати вічно з днями без тебе. Запускаючись у задушливу ніч, форма виглядає знайомою.
Хоай усе ще шукав звук у тремтячому тумані.
Раптом я прокинувся від сну, який був яскравим світлом у ночі. Нитка троянд чи ніч під ґанком?
Це старий кут стіни чи галактичний всесвіт? Все ще сама, її ноги спершись на блакитну сорочку.
Можливо, окрема любов народилася до того, хто її вам подарував.
Коли ця крапля смутку перестане затримуватися в кутику мого ока? Моменти дурниці не входять у вірші.
Це буде час, коли ти почуваєшся найсильнішим, щоб щастя не змусило тебе мріяти.
Після тріщини, яка виникне, твоє небо буде тільки твоє.
Чи могло бути те саме після сотень років поширення темряви?
Прокинувшись і побачивши смуток, який усе ще витає навколо, я випив квітів і ліг біля вітру.
Я побачив нічне світло на іншому боці неба.
Ти, я і вітер, туман і хмари, любов тягнеться, а потім стихає.
Будь ласка, збережи це світло у своєму серці назавжди.
Навіть якщо в'язниця згоріла, ви знайдете місце, де вітер піднімається бродити. І світло, що сяє в ночі, — солодкий спогад.