Опис
Композитор: Nguyễn Việt Cường
Композитор: Đỗ Duy Anh
Продюсер: Кент Тран
Текст і переклад
Оригінал
Bao lâu nay ta dường như đã quên cách trao nhau lời ngọt ngào.
Sâu trong thâm tâm là bao vết thương chưa lành vì sao? Hôm nay trời mây nào hay lại che lối về.
Anh như chợt nhận ra, em đã quên đường về nơi ta hẹn thề đắp xây.
Em luôn lặng im để che giấu đi bao điều, và sau nụ cười kia của em còn mang nỗi tâm tư triền miên.
Ngàn lời nói có khiến bóng dáng anh rơi vào trong đôi mắt xa xăm, nhặt lại ký ức mà mình từng buông lơi lúc sai lầm.
Em mang theo ngàn nuối tiếc, cất thêm nỗi niềm da diết trong vali đầy. No. . .
Và anh loay hoay tìm lối thoát phía chân trời xa vời.
Căn phòng hoa vắng mãi biến mất bóng hình em.
Em ra đi cùng chiếc vali lệ ướt thuyền mi.
Anh đâu thể ngăn được phút chia ly cuốn em đi xa. Trôi theo chiều gió anh không biết nơi em muốn đi về.
Giá như lần đó ta không buông xuôi trôi qua vấn đề.
Và em ra đi cùng chiếc vali lệ ướt thuyền mi.
Chẳng lẽ do anh chìm đắm ngu si để giờ đây ta chẳng là gì?
Anh chỉ muốn lê đôi chân bước theo em một đoạn, mà vừa chệch bước nhưng em đã đi được một vạn bước rồi.
Giờ với mình đã quá nhiều lần lầm lỡ sai, để giờ đây cho người ra đi, người ở lại.
Vì chữ yêu đã không thành và lại giữ anh chữ nhớ, nên chấp nhận và buông tay chính anh là kẻ loser.
Tâm tư em khóa chặt trong chiếc vali, bụi thời gian phủ kín chẳng còn sót thêm điều gì.
Gói ghém lại cho hết bao phiền lo nghĩ suy, viên bánh lê dài trên cát mắt cay nhòe ngày em dắt đi.
Quá khứ anh chứa đầy tổn thương, nhưng em luống vờ như nỗi buồn không vấn vương.
Em từng quá yêu anh, , sao anh lại tệ đến như vậy? Ngủ mê trong cơn mơ không biết mình nên tỉnh dậy.
Con tim như vỡ ra, nước mắt tuôn rơi còn lại bao xót xa. . .
Em ra đi cùng chiếc vali, anh đâu thể ngăn được phút chia ly.
Trôi theo chiều gió anh không biết nơi em muốn đi về.
Giá như lần đó ta không buông xuôi trôi qua vấn đề. Và em ra đi cùng chiếc vali lệ ướt thuyền mi.
Chẳng lẽ do anh chìm đắm ngu si, để giờ đây ta chẳng là gì?
Anh chỉ muốn lê đôi chân bước theo em một đoạn, mà vừa chệch bước nhưng em đã đi được một vạn bước rồi.
Em ra đi cùng chiếc vali.
Chẳng lẽ do anh chìm đắm ngu si?
Anh chỉ muốn lê đôi chân bước theo em một đoạn, mà vừa chệch bước nhưng em đã đi được một vạn bước rồi.
Переклад українською
Так довго ми, здається, розучилися обмінюватися солодкими словами.
Глибоко в моєму серці стільки ще не загоєних ран, чому? Сьогодні небо хмарне і закриває дорогу додому.
Я раптом зрозумів, що ти забув дорогу назад до місця, яке ми обіцяли побудувати.
Ти завжди мовчиш, щоб приховати багато речей, і за твоєю усмішкою ховається постійна думка.
Тисячі слів могли б змусити його фігуру впасти в його далекі очі, підхопивши спогади, які він відпустив, коли помилився.
Я ношу тисячі жалю, зберігаючи ще більше смутку в повній валізі. ні. .
І він силкувався знайти вихід на далекий обрій.
Квіткова кімната безлюдна, і твій образ зникає назавжди.
Я пішла з валізою, мокрою від сліз.
Я не можу зупинити момент розлуки, щоб не забрати тебе. Несучись за вітром, я не знаю, куди ти хочеш піти.
Якби тільки ми цього разу не відпустили проблему.
І я пішла з валізою, мокрою від сліз.
Чи це тому, що ви віддалися невігластву, що тепер ми ніщо?
Я просто хотів волочитись і трохи піти за тобою, але як тільки я збився з кроку, ти вже пройшов десять тисяч кроків.
Зараз, як на мене, я зробив занадто багато помилок, тому тепер я відпускаю одних людей, а інших залишаюся.
Тому що слово «кохання» не спрацювало і не дозволяло мені згадати, тож якщо ти приймаєш і відпускаєш, ти програш.
Мої думки наглухо замкнені у валізі, вкриті пилом часу, нічого не залишаючи.
Огортаючи всі турботи і думки, довгий грушевий пиріг на піску сльозився в той день, коли ти мене забрав.
Твоє минуле сповнене болю, але я вдаю, що смутку немає.
Я колись тебе так любив, чому ти такий поганий? Заснути уві сні, не знаючи, чи варто мені прокидатися.
Моє серце ніби розривається, сльози течуть, залишаючи стільки смутку. . .
Ти пішла з валізою, я не міг зупинити момент розлуки.
Несучись за вітром, я не знаю, куди ти хочеш піти.
Якби тільки ми цього разу не відпустили проблему. І я пішла з валізою, мокрою від сліз.
Це тому, що ти потурав невігластву, так що тепер я ніщо?
Я просто хотів волочитись і трохи піти за тобою, але як тільки я збився з кроку, ти вже пройшов десять тисяч кроків.
Я пішов з валізою.
Це тому, що ви занурені в невігластво?
Я просто хотів волочитись і трохи піти за тобою, але як тільки я збився з кроку, ти вже пройшов десять тисяч кроків.